Bên trong ánh sáng linh diệu của Nguyễn Tấn Cương

13/3/2020 - Nhà ở
Tác giả: Nguyễn Đình

Đứng trước “Ánh sáng” - tên gọi chuỗi tác phẩm hội họa trừu tượng của họa sĩ Nguyễn Tấn Cương - không chỉ thấy ở đó sự lung linh, ảo diệu vốn dĩ của ánh sáng, mà còn nghiệm ra trong thẳm sâu nguồn sáng, lẩn khuất nét đau thương, tâm tư giằng xé, cả thấp thoáng huyền bí với hình ảnh nhập nhòa bóng tối ngự trị. “Ánh sáng” ấy, cứ từng vệt “chiếu” lên mặt toan, đưa người xem vào miền rung cảm linh diệu.

 
 
 
Trong số đông các thế hệ sáng tác hội họa thuộc trường phái trừu tượng thành danh từ họa đàn miền Nam từ những năm 1980, Nguyễn Tấn Cương là một tên tuổi phải được nhắc đến. Bẵng đi quãng thời gian dài đến ngót 10 năm, sau triển lãm “Ngày Đêm và Ngày” ở Phuket, Thái Lan (2009), và rồi như một hữu duyên, người yêu hội họa trừu tượng bất ngờ có dịp diện kiến tranh của Nguyễn Tấn Cương cuối 2019, đầu 2020 không phải tại Sài Gòn, mà ở gallery Cuci Art Studio nhỏ xinh nơi căn biệt thự cổ phố Hàng Bún, Hà Nội, trong triển lãm cá nhân mang tên “Ánh sáng”.
Điều thú vị khi gặp “Ánh sáng” của Nguyễn Tấn Cương, chính là thấy ở đó sự  va đập, đối trọng mãnh liệt, cảm giác như đạt cực đại giữa hai gam màu sáng - tối. Cả hai thái cực tưởng như bất kham ấy được kiềm tỏa, khóa chặt, khiến chúng chỉ có thể phô diễn nét đẹp cách cân đối, hài hòa, nương vào nhau, tôn nhau lên trong bố cục chủ ý rất riêng và chặt chẽ mang tên Nguyễn Tấn Cương. 
Từng nguồn sáng mạnh mẽ, chói lòa, khi mênh mang, khi nhỏ hẹp, tất cả được cài đan đường nét, chi tiết qua gam màu đầy công phu, để nguồn sáng ấy vụt qua khe kẽ theo lẽ khi nông - sâu, khi xa - gần, mơ - thực đầy biến ảo. Để rồi khi thị giác vừa chợt bắt nguồn sáng, cũng là lúc “phiêu” ngay vào thế giới kỳ diệu, nhỏ hẹp trên mặt toan nhưng thênh thang bao la như cõi nhân sinh trước dòng đời. Lạc trong cõi hư vô ấy, dễ khiến người xem đi mãi, đi mãi, lần theo nguồn sáng để khám phá bí ẩn đằng sau nó là gì? 
Biệt tài của người họa sĩ là đây, khi tận dụng ngôn ngữ trừu tượng, lấy cái không hình biểu đạt có hình. Trong những nét cọ bay với sắc sắc - không không, hư hư - thực thực của “Ánh sáng”, có thể thấy thấp thoáng tính nữ mà không phải là nữ. Sự ảo diệu cứ thế tung tẩy, kích thích trí tưởng tượng, khơi dậy sự tò mò và càng phiêu du vào mảng màu kỳ diệu của Nguyễn Tấn Cương, lại thấy trong “Ánh sáng” tưng bừng của anh có gì đó chùng lại, và đó là bóng tối. Bóng tối làm tròn vai của một dấu phết phẩy trong đoạn văn dài, để rồi sau bóng tối - ẩn dụ của tính nữ, của quằn thương thời cuộc, “Ánh sáng” lại tiếp nối cuộc hành trình, thực thi sứ mệnh chiếu sáng, tưng bừng như bản tính tự nhiên của nó. 
Xem tranh của Nguyễn Tấn Cương, có thể thấy rõ “Ánh sáng” phá vỡ mọi mặc định trong khái niệm, hình hài - lấy tính nữ là một ví dụ. Hình ảnh tính nữ, dễ khơi gợi dục vọng vô thường, nhưng ở “Ánh sáng”, chỉ còn lại những dấu vết - chi tiết đầy tinh tế, ý nhị, mà chắc chắn khi đối diện mặt toan, người họa sĩ phải vật lộn với chính bản ngã của mình để “Ánh sáng” diễn tả tính nữ ấy cách tự nhiên, nhưng qua sự dẫn dắt tài tình, phi thường của người họa sĩ. “Ánh sáng” đem lại cho người xem những rung cảm mãnh liệt là vậy.
 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Theo TC kiến Trúc & Đời Sống số 166

Các tin khác