Điểm đến

Bản thân tôi cũng không nhớ lần gần đây nhất mình gửi một lá thư đúng nghĩa dán tem là tự bao giờ, có lẽ đã lâu lắm rồi. Internet và điện thoại di động đã đem lại quá nhiều điều tiện lợi và cũng để lại bao nỗi niềm của những người hoài cổ. Mỗi thời mỗi khác, biết vậy mà vẫn thấy ngậm ngùi nuối tiếc một thuở thư, tem đầy lãng mạn. Nhớ mãi cảm giác mong chờ, nhớ cảm giác hồi hộp khi mở bì thư, nhớ những con tem nhỏ xíu đẹp kỳ diệu… Tất cả đã trở thành quá khứ, là ký ức sâu đậm không thể quên!

Lời tòa soạn: “Trả lại em yêu khung trời mùa hạ/ Ngọn đèn hiu hiu nỗi lòng cư xá”... Cư xá nổi tiếng trong câu hát của nhạc sỹ Phạm Duy là loại hình nhà ở tại miền Nam trước đây mà chỉ cần nhắc đến, ai cũng hình dung những cụm nhà với đường phố được quy hoạch bài bản, trật tự trong các khu dân cư. Từ những tài liệu đang lưu trữ tại Thư viện Khoa học tổng hợp TP.HCM và Trung tâm lưu trữ quốc gia II, tác giả Lê Ngọc Hân giới thiệu sự hình thành các cư xá và đặc tả quá trình xây cất cư xá Kiến Thiết- Thủ Đức cũ nay thuộc phường Thủ Đức TP.HCM để biết thêm về thành phố thân yêu của chúng ta.

Chuyện chợ ngày càng vắng, siêu thị mở ra ngày càng nhiều, mọi người lo rằng đến lúc nào đó chợ không còn nữa. Xét kỷ, trong hai loại hình này, cái nào đáp ứng được sở thích khách hàng thì còn tồn tại.

Ngày Tết, bên chén trà nhớ lại có nhiều vật ngày xưa mình dùng giờ không còn nữa. Nghề nghiệp cũng vậy, nếu ai còn giữ nghề cũ chắc thất nghiệp.

Mỗi năm khi chuẩn bị đón Giao thừa, người Việt thường vừa cảm thấy nhẹ nhõm, vừa đối diện với không ít áp lực trước sự lộn xộn trong không gian sống, đặc biệt là khu vực kho chứa đồ.

Đến Pháp lần này, tôi lại lang thang bên sông Seine, nơi có rất nhiều quầy sách báo. Tôi rất thích nơi đây, có thể thong thả ngắm nhìn những quyển sách cũ đã sờn gáy, tờ báo úa màu, những con tem nhỏ xinh, các bức tranh đủ mọi thể loại... trong một không gian trời nước giao hòa. Mệt, tìm nơi nghỉ chân, nhìn hoàng hôn buông chầm chậm giữa cái se lạnh cuối năm nơi đất khách chợt nhớ về những sạp báo của Sài Gòn, một hình ảnh còn đọng mãi trong tâm trí tôi.

Không rõ những tên gọi kể trên có thể gợi trong bạn trẻ ngày nay những điều gì nhưng với chúng tôi, những người từng làm báo tiêu dùng thời Việt Nam mới mở cửa thập niên 1990 thế kỷ trước, những cái tên trên không thuần túy gợi nhớ loại hình kỹ thuật, vật dụng nghe nhìn, thiết bị giải trí mà còn mang tới nhiều kỷ niệm.

Cứ mỗi đêm ba mươi Tết, mặc dù tất cả mọi người trong gia đình đều thức để đón Giao thừa, nhưng trước đó một chút, ba tôi vẫn không quên lên dây và chỉnh chuông reo đúng 12 giờ đêm cho chiếc đồng hồ báo thức đặt trên kệ sách.

Cũng giống như bao buổi chiều khác, nhưng chiều cuối năm lại rất lạ, nhiều cảm xúc. Một chiều bồi hồi, háo hức, với rất nhiều tâm trạng, nỗi niềm khó tả, đan xen vào nhau…

Câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn phải không? Chúng ta thường nói “thấy Tết là thấy vui”. Bởi đó là thời khắc giao mùa, là thời khắc đẹp nhất trong năm, là thời khắc gia đình sum họp, là thời khắc được nghỉ ngơi vui chơi sau một năm đằng đẳng làm việc... Vậy hỏng vui sao được?

Giờ ngồi đây, nhớ lại mùi bánh mì, nhớ màu ngôi nhà cũ, nhớ giọng nói, nhớ Tết xưa, tôi hiểu rằng, có nhiều thứ đã trôi đi theo thời gian. Nhưng mùi quê xưa, màu Tết xưa vẫn còn trong ký ức của tôi.

Không biết các bạn thế nào chứ tôi thì mỗi khi Tết về đều thấy lòng xốn xang. Bao ký ức ùa về bên những khoảnh khắc của một mùa Xuân mới đang đến. Mỗi mùa Tết vừa là mùa của niềm vui hiện tại, vừa là một mùa nhớ và là một mùa mơ. Đón Tết cũng như đón người thân.

Lâu nay mỗi khi có dịp, tôi luôn thích trải nghiệm một nét văn hóa mới theo kiểu du lịch chậm và sâu. Cụ thể là tôi không chỉ đi lướt qua cho biết một địa điểm, mà phải ở lại, gặp gỡ, sinh hoạt... với người địa phương, cảm nhận văn hóa trong lối sống thường nhật của họ.

Xuân sang, là lúc mà cao nguyên đá Đồng Văn đẹp quyến rũ lòng người bởi những sắc hoa. Dọc theo những con đường, trên những ngọn núi, dưới thung lũng, bên những ngôi nhà… là rực rỡ sắc màu của các loại hoa.

Giữa nhịp sống ngày càng gấp gáp, khi Tết Nguyên đán không chỉ là thời khắc đoàn viên mà còn là dịp để con người nhìn lại chính mình, với nhiều người, WoCAL Retreat Kê Gà hiện lên như một khoảng lặng cần thiết. Vài ngày trải nghiệm tại đây không đơn thuần là một kỳ nghỉ, mà là hành trình trở về với thiên nhiên, với cộng đồng địa phương và với nhịp sống nguyên bản nhất của con người.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  ... 

KT&ĐS số 50&51 (236-237) 

Ấn phẩm KT&ĐS mời bạn đọc bước vào Không gian quá vãng với Bâng khuâng chiều cuối năm; Lặng nhớ mùi quê, màu Tết ngày xưa; Tết với chiếc đồng hồ báo thức; Video, CD, VCD... một thời để nhớ; Dọn kho, dọn nhà và những điều còn sót lại trong lòng; Nhớ những sạp báo Tết; Một thuở thư, tem...

Link  MUA BÁO

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Thị trường

    Công nghệ & Tiện nghi

      Tư vấn phong thủy

      Chuyển biến tư duy để “mã đáo thành công”

      Nhìn lại Ất Tỵ nhiều thiên tai và nhân tai, thì Bính Ngọ vẫn chưa thể “yên ổn”, sẽ còn ...