Cuộc thi: Ngôi nhà thân yêu

Từ nhỏ, nhà tôi nghèo nhưng bố mẹ luôn cố gắng dùng mọi nguồn lực để lo lắng cho hai chị em được ăn học, chăm sóc sức khỏe tốt nhất có thể. Chính vì vậy, tôi được sống trong vòng tay tràn ngập yêu thương của gia đình và vô lo vô nghĩ.

“Tết Tết Tết Tết đến rồi!!! Tết đến trong tim mọi người!”… lũ trẻ con bên xóm thường hay hát bài hát đó, dường như chúng cũng đang háo hức mong đợi tết đến giống như tôi ngày xưa vậy. Một năm cũ sắp qua đi, những lo lắng, những gian lao, bươn chải của cuộc sống sắp khép lại, cũng là lúc chúng ta nghỉ ngơi, sum vầy, đoàn viên cùng gia đình đón tết.

Trong sâu thẳm của nhiều người, ngôi nhà không chỉ là nơi có tác dụng che nắng che mưa hay đón ngọn gió mát, mà ngôi nhà còn là nơi giữ lửa hạnh phúc cho mỗi gia đình. Nhà là nơi con trẻ ngồi chờ quà bánh của bà đi chợ về, nơi mẹ ngồi nhặt rau hay gia đình quây quần bên mâm cơm đầm ấm hạnh phúc…

Đó không phải ngôi nhà thời thơ ấu của tôi, cũng không phải ngôi nhà trong mơ mà vợ chồng tôi hướng đến, nhưng lại mang ý nghĩa rất đặc biệt. Hơn mười năm ở trọ, đây là lần đầu tiên chúng tôi được người lạ cho ở miễn phí, ở trong bao lâu cũng được, đơn thuần chỉ vì lòng tốt.

Tôi sinh ra và lớn lên, trưởng thành, lập nghiệp ở Hà Nội. Tôi đang ở trong một ngôi nhà ở Hà Nội và là “người Hà Nội” theo hộ khẩu. Nhưng nguyên quán tôi thì không ở đó mà là ở một làng quê trong một tỉnh kế bên thủ đô, cách trung tâm Hà Nội chừng 42 cây số. Từ khi còn bé xíu, tôi đã được bố đưa về quê chơi. Ở đó có ông bà nội và cô tôi. Trong ký ức tuổi thơ, tôi vẫn nhớ nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà bình dị, khoảng sân với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa… Ngôi nhà của ông bà ở quê là nơi chốn quen thuộc với tôi từ ngày ấy.

Đây là cơ duyên để bản thân tôi được chia sẻ thông điệp yêu thương, góp phần xây dựng gia đình hạnh phúc.

Sau khi má tôi mất, bà để lại cho tôi căn nhà nhỏ nơi quê ngoại. Đó là một căn nhà nằm ở ngoại ô thành phố Bến Tre núp dưới bóng dừa xanh mát. Nó nằm im giản dị qua bao mùa mưa nắng, lắng nghe bao biến động cuộc đời.

Tôi đi làm đã được hơn 10 năm và vẫn đang sống cùng với bố mẹ. Tuy lý do chính vẫn là để chăm sóc các cụ, nhưng cũng vì tôi chưa đủ tiền để có riêng cho mình một căn nhà. Nhưng tôi tự hào rằng mình đang sống trong một ngôi nhà xanh, nó không quá hiện đại, cầu kỳ vì tôi vốn là người yêu thiên nhiên và muốn sống cùng với thiên nhiên, cây cỏ.

Sau bao nhiêu năm ở nhà trọ, đến 2011, tôi mua được một căn hộ giá rẻ tại phường Phước Long B (quận 9, nay là thành phố Thủ Đức). Đó là nơi an cư lạc nghiệp quá lý tưởng trong đời của một đứa sinh viên tỉnh lẻ vào thành phố lập nghiệp. 

Những ngày trời bắt đầu lay lắt cơn mưa, lòng tôi chợt xao xuyến theo từng dòng chảy về kỷ niệm mà ở đó tôi có rất nhiều buồn vui đâu khi nào khô ráo theo năm tháng, chỉ chực chờ một điều chạm phải sẽ vỡ òa với nỗi nhớ thương. Dẫu đã xa, đã không còn chạm vào được.

Cuộc thi bắt đầu vào tháng 4.2022, kết thúc vào tháng 4.2023 với các giải thưởng có giá trị.

Tôi vốn là dân mê sách, mất vài cuốn sách quý là lòng cảm thấy đau khổ mấy hôm liền. Vì vậy điều làm tôi khổ tâm nhất trong lúc dọn nhà là tủ sách. Tủ sách có giá trị không lớn so với vật dụng khác trong nhà nhưng phải mang theo cho bằng được.

Một ngôi nhà cũ, một kiến trúc cũ nằm “lọt thỏm” giữa những ngôi nhà mới, nhà cao tầng trong một kiệt (hẻm) nhỏ trên đường Lê Lợi – con đường đẹp nhất thành phố Huế bên sông Hương. Công trình có một tầng nhưng vẫn rõ nét sang trọng hào hoa dù đã in đậm những dấu ấn thăng trầm của năm tháng.

Ngôi nhà quan trọng đối với con người ta như thế nào thì khỏi phải bàn rồi. Ngày xưa đất rộng người thưa, vật liệu sẵn có mà các cụ còn bảo: “Tậu trâu, lấy vợ, làm nhà. Cả 3 việc ấy thật là khó thay!”. Dân số ngày càng gia tăng, đất hẹp người đông, nhu cầu về chỗ ở, về một ngôi nhà lại càng trở nên cấp thiết. Nhà tranh, nhà ngói, nhà gạch, nhà gỗ, nhà to, nhà bé gì cũng được… miễn là phải có một ngôi nhà thì mới “an cư lạc nghiệp” được.

Vậy là năm 2021 đầy biến động đã qua và một mùa xuân mới lại đang tới bên thềm. Cách đây chỉ 1 năm thôi, tôi đã không thể nào hình dung rằng mình có thể ở nhà lâu đến thế. Dù rất yêu quí nơi mình sống, nhưng những chuyến đi liên miên nối tiếp nhau khiến cho thời gian ở nhà của tôi ngày càng ngắn lại. Thế rồi, dịch bệnh đã đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của hàng triệu người trên trái đất này. Không chỉ mình tôi, mà cả thành phố ở nhà, cả Việt Nam ở nhà và cả thế giới ở nhà.

1 2 

KT&ĐS số 10 (196) 

Phát hành ngày 7.10 với các bài viết: Kết nối với thiên nhiên; Dùng cây xanh giảm áp lực nắng; Làm mới căn hộ cũ; Mộc mạc xinh; Làm nông trong phố; Trồng rau trên mái; Trồng cây trong nhà, trông ra ngó vào; Bếp: hồn hay lửa của nhà; Beata Heuman: mọi căn nhà đều nên biết hát..

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Bạn đọc

Khởi động giải thưởng Ashui Awards 2022

Giải “Oscars lĩnh vực Xây dựng tại Việt Nam” Ashui Awards từ mùa giải 2022 (lần thứ 11) bắt đầu ...

Tư vấn phong thủy

Từ Home quay về House

Mạch chủ đề hội thảo House to Home tháng 8 vừa qua(*) đã khơi nguồn cảm hứng cho người làm ...