Chia sẻ không gian sống (cuộc thi)

Cuộc thi viết về Ngôi nhà thân yêu đã khép lại. Ban giám khảo đã chọn ra các tác giả đạt giải như kế hoạch của cuộc thi.

Đêm nay, tôi muốn về ngủ trong ngôi nhà của ngoại. Bóng đèn trái ớt từ trang thờ loang ra một vùng sáng lặng lẽ, mỏng tang, giăng vào cả chiêm bao đượm mùi dầu gió. Cái lạnh đầu mùa như những cánh chim đậu lại phía ngoài ô cửa, chỉ có hơi ấm của ngoại bịn rịn trên gối mền, an trú tựa một lời ru ngân trong sương…

Mùa xuân, về nội, thoai thoải trên con dốc nhẹ dẫn từ đầu ngõ, gọi là vô môn thì đúng hình đúng nghĩa hơn vì nó chỉ là khoảng mở đủ để vào, không có cổng, cửa, hai bên là cỏ cây dại. Cái cảm giác vừa đi, đủ nhè nhẹ, khoan thai, vừa hơi nghiêng người, vừa cúi đầu, như mỗi lần thấy được cái quen thuộc khi đi viếng cảnh chùa.

Sáng nay thức dậy, em chợt thấy gò má mình ấm nóng. Hóa ra trong giấc ngủ, có những giọt nước nhẹ nhàng rơi. Chín năm qua rồi anh nhỉ? Vậy mà những nhớ thương dành cho anh chưa nguội lạnh bao giờ. Hình bóng anh trong giấc mơ đêm qua mỉm cười, bất giác khiến trái tim em được an ủi nhiều lắm anh ạ. Giọng nói thân thương của anh vẫn như xưa, dịu dàng khích lệ: “Vợ anh thật là giỏi. Căn hộ ấm áp thế này cả nhà quây quần xem hài, cười giòn giã, thật thích phải không em”.

Tôi lớn lên trong một căn nhà nho nhỏ, trên một quả đồi 5.000 mét vuông, gà chạy bộ vui chơi cả ngày không biết chán, bao quanh bởi cả rừng cây xanh. Cái cảm giác gió bông đùa mát rượi thổi dịu dàng qua từng tán lá, khẽ khàng vuốt từng sợi tóc làm người ta thiu thiu ngủ luôn thấm đẫm trong ký ức của tôi.

Gia đình tôi sống trong một căn nhà nhỏ nằm ở ngoại ô thành phố Giessen thuộc miền trung nước Đức. Đó là ngôi nhà màu hồng phấn, xung quanh có hàng thông xanh reo ca suốt bốn mùa. Và đặc biệt, có khu vườn xinh xắn, luôn níu chân tôi mỗi buổi đi làm về.

Nhớ về ngoại, tôi lại bùi ngùi thương căn nhà nhỏ của người. Nơi dù có đi bất cứ đâu, dù đặt chân đến bao nhiêu vùng đất mới đi chăng nữa thì tôi vẫn muốn trở về. Ở đó có gia đình, có người thân và có cả một khoảng trời tuổi thơ chẳng thể nào có lại được. Nơi đó tôi gọi bằng một cái tên thân thương “Nhà”.

Căn nhà mà tôi ở khi tôi lên mười tuổi là một căn nhà lợp gianh, vách đất thủng lỗ chỗ nằm ngay cạnh một cái hồ rất to, trên bờ hồ là một quả đồi có những cái cây cổ thụ lớn.

Cuối tháng chạp, gió lạnh hanh hao đã phủ đầy xóm làng tịch mịch. Mẹ nó trằn trọc với những gót chân nứt sưng khi vừa đi qua mùa gieo cấy. Không ngủ được, mẹ bắc bếp lửa đun một nồi chè xanh ngan ngát; bố dậy nôn nao, nghe lùm chuối trong vườn rì rào; tiếng vụn gỗ mù u tí tách reo như hoa pháo nhúng vào thau nước.

Cuộc thi viết về “Ngôi nhà thân yêu” đã kết thúc vào cuối tháng 12 năm 2023. Ấn phẩm Kiến trúc & Đời Sống đã nhận được 81 bài của 72 tác giả, trong đó 13 tác giả là sinh viên; 7 tác giả dự thi trên 1 bài; có 40 bài đã được chọn đăng trên Kiến trúc & Đời sống, từ tháng 5.2022 đến hết tháng 2.2024.

Sáng nay thức dậy, ngoài trời vẫn rả rích tiếng mưa rơi, hai con còn ngủ say, ngôi nhà yên ắng quá. Nghĩ lại, được sống trong ngôi nhà này với tôi nó giống như một giấc mơ, một giấc mơ dịu dàng và rất đỗi bình yên.

Sinh ra vào những năm 90, thế hệ tôi lớn lên trong thời kỳ mà người ta bắt đầu du nhập đủ thứ của nước ngoài, từ cái ăn, cái mặc cho tới ngôi nhà để ở. Thật khó để không choáng ngợp trước những điều mới lạ và thú vị được đóng mác “ngoại”, chính vì vậy mà có một khoảng thời gian, thứ tôi nghe được nhiều nhất là lời tán thán “Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật”.

Tôi lớn lên cùng với sự đổi thay về nơi mình ở. Từ nhà tranh vách lá đến nhà tường mái ngói. Từ nhà ở làng quê thanh bình, đến nhà nơi phố thị ngược xuôi. Thuở bé, mỗi lần chuyển nhà là một lần hồ hởi, được ở nhà to hơn, đẹp hơn, đông đúc xóm giềng.

Mỗi ngôi nhà là những khoảng thời gian khác nhau, cuộc sống khác nhau, với những cung bậc cảm xúc, kỷ niệm khác nhau, nhưng đều là những phần đời gắn bó với bao ký ức không thể phai mờ.

Có ai muốn sống trong một ngôi nhà lúc nào cũng có mùi hôi? Chắc sẽ nhiều người trả lời là không. Nhưng với tôi, đôi khi mùi hôi đó cũng rất dễ chịu. Đó là ngôi nhà cũ “ở là phụ, nuôi gà là chính” của tôi. Ngôi nhà có nhiều kỷ niệm thời kỳ gian khó của gia đình. Nhà ở Hà Nội nhưng có mấy chuồng gà khép kín, mục đích tăng gia và để bán. Chỉ đơn giản thế thôi mà cũng đã là một giai đoạn không thể quên của cuộc đời.

1 2 3 4 

KT&ĐS số 29 (215) 

Phát hành ngày 12.5 với các bài viết: Công bố tác giả đạt giải cuộc thi viết về Ngôi nhà thân yêu; Đi tìm lợi thế không gian; Ấm áp, đơn giản; Vuông-tròn; Bức rèm bê tông; Cầu thang từ ý đến hình; Little Island: "Ốc đảo đô thị bên sông Hudson; KTS-HS Vũ Hiệp

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Thị trường

TCL đổi mới công nghệ trên điều hòa và tivi mini LED lớn nhất thế giới

Tại sự kiện ra mắt sản phẩm mới 2024, TCL Việt Nam chính thức công bố giải pháp điều hòa ...

Công nghệ & Tiện nghi

    Bạn đọc

    Khởi động giải thưởng Ashui Awards 2022

    Giải “Oscars lĩnh vực Xây dựng tại Việt Nam” Ashui Awards từ mùa giải 2022 (lần thứ 11) bắt đầu ...

    Tư vấn phong thủy

    Cầu thang, từ ý đến hình

    Nhà có tầng lầu thì phải làm cầu thang. Ít hay nhiều, tùy theo số tầng, và đẹp hay bình ...