Miền quê nước Việt

Là họa sĩ sơn mài, Chu Viết Cường thử sức qua nhiều đề tài khác biệt, nhưng anh ghi dấu ấn rõ nét qua hình ảnh quê hương đầy thân thương của làng xa nào đó, khi quanh Hà Nội, khi tận núi đồi Tây Bắc. Anh tự sự: “Khi mệt mỏi với những đề tài khác lạ, tôi lại quay trở về phong cảnh, quê hương, con người bản địa”. Đó cũng là cách anh kiếm tìm thanh thản, nhẹ nhàng trong tư duy và sáng tạo nghệ thuật.

Để miêu tả về vẻ đẹp kiến trúc các công trình danh tiếng, dân gian có câu: “cầu Nam, chùa Bắc, đình Đoài”. Và đình Đoài cũng là mục mở đầu cho bài viết về không gian văn hóa, với kiến trúc cụ thể của Tây Đằng - ngôi đình tiêu biểu trong hệ thống đình làng Việt. Ở thời nhà Mạc (1527-1683), đình Tây Đằng được xếp vào một trong sáu ngôi đình danh tiếng nhất, và hiện cũng là một trong số những ngôi đình thời Mạc nguyên vẹn, hiếm hoi còn sót lại đến ngày nay.

Lũy tre làng còn là cái kho vật liệu xây dựng của gia đình người Việt. Đến thời này, tre vẫn tiếp tục ám lấy không gian Việt, chẳng những vậy, còn tạo nên những không gian rộng lớn. Tre đã đi ra khỏi lũy tre làng và hơn thế nữa...

Thương nhau cho thịt cho xôi/Ghét nhau đưa đến Kim Bôi, Hạ Bì.

Tôi đến đền Chử để tìm một không gian kiến trúc cổ tiêu biểu của đồng bằng Bắc bộ, và cũng là để ghi lại những hình ảnh cuối cùng của đền khi hay tin đền Chử - hơn 200 năm tuổi sắp được trùng tu, thay mới

Cô Thôn hay còn gọi là buôn Ako Dhong - nghĩa là buôn "lũng đầu nguồn", cách trung tâm Buôn Ma Thuột chừng 3km. Một buôn người Êđê, Mnông khá giả. Nó có già làng Ama Rin, người được dân thành phố Buôn Ma Thuột biết đến, kính trọng như một huyền thoại sống trong việc giúp dân ổn định đời sống, làm giàu.

Đến biển Quang Lang chúng tôi như bị thôi miên bởi cảnh sắc bình minh của một vùng biển hoang sơ, bình yên và rực rỡ đến lạ kỳ, bên cạnh đó, hình ảnh những ngư dân đẩy te, một cách bắt cá trên biển là vẻ đẹp đầy cuốn hút của vùng biển này.

Đầu xuân có chút thư thả dạo chơi đây đó, bên cạnh những nơi chốn nổi tiếng và nhộn nhịp, Sài Gòn hôm nay vẫn có không ít góc nhỏ xinh xắn và ấn tượng, đủ để những ai ưa quan tâm đến các ý tưởng độc đáo phải ngạc nhiên và khám phá.

Núi Yên Tử, cao 1.068m, thuộc dãy núi Đông Triều, thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh có tên là Núi Voi, tên chữ là Tượng Sơn; hay còn gọi là Bạch Vân Sơn do quanh năm mây phủ. Truyền rằng thời Tần Thuỷ Hoàng, có vị đạo sỹ bên Trung Hoa tên là An Kỳ Sinh cất bước tới chốn này tu luyện và tìm thuốc trường sinh bất tử; rồi sau đó đắc đạo hóa đá lặng im giữa mây bay. Từ đó núi có tên là An Tử Sơn, hay Yên Tử.

Lạnh tê tái, sương mù dày đặc, nhưng ở tít xa nơi biên giới Vị Xuyên, giáp đất Trung Quốc, cây trà cổ thụ san tuyết lại đang miệt mài đơm lộc cho vụ xuân, theo chân người làm trà lên miền cao sương khói ấy, đối mặt vất vả, cả những hiểm nguy để thỉnh được lá trà về xuôi, thật là một hành trình du xuân đầy bất ngờ và thú vị.

Chúng tôi đến thôn Thượng Hậu Trung vào một buổi chiều khi cái nắng gắt của mùa thu đã nhường chỗ cho một chút hanh hao, buồn buồn của mùa đông. Sau rất nhiều những lần rẽ ngang rẽ dọc với dăm bẩy lần hỏi đường, cuối cùng chúng tôi cũng đến được địa chỉ cần đến.

Đà Lạt ngoài những địa danh đi vào ký ức của biết bao người như hồ Xuân Hương, thung lũng Tình Yêu, thác Cam Ly, hồ Than Thở... thì nay nếu có dịp đến đây lần nữa, bạn hãy làm một chuyến săn sương để thấy có một Đà Lạt khác.

Làng cổ Đường Lâm tồn tại như một câu chuyện cổ tích không có lời kết. Bởi mỗi lần đến Đường Lâm, du khách, đặc biệt là những người cầm máy lại tìm thấy ở đây một nguồn cảm hứng, một câu chuyện khác nhưng vẫn là những câu chuyện cổ tích. Bước qua cánh cổng làng hàng trăm năm tuổi của Đường Lâm là bước vào một thế giới quá khứ. Một thế giới của không gian thuần Việt và lãng mạn mà khó nơi nào còn lưu giữ. Ở đây, không gian, thời gian như trôi chậm hẳn.

Lại thêm một năm nữa Nguyễn Hữu Khoa, người họa sĩ của làng đào Nhật Tân, Phú Thượng thể hiện khí chất, cốt cách, sắc màu, bản tính của hoa đào bản địa lên mặt toan. Những đào bích, đào phai, đào thất thốn… được biểu đạt đầy tươi vui, rộn ràng, hoan hỉ bằng đường nét và gam màu mạnh như hồng, cam, đỏ. Chiêm ngưỡng tranh hoa đào của Nguyễn Hữu Khoa, có thể cảm rõ không khí xuân thật cận kề.

Ngày đó Hội An còn hoang vắng nhưng thật đẹp, không khí trầm buồn bao lấy thị xã quanh năm, chả thế mà lớp trẻ thường gọi đùa rằng Hội An là “thành phố dưỡng già”.

1 2 3 4 5 

KT&ĐS số 171 

Với các bài viết: Tận hưởng sự giản đơn; Khuếch đại cảm giác thư giãn; Không gian thông minh; Xu hướng & công nghệ chiếu sáng mới; Chiếu sáng đúng & đẹp; Giữ tương quan khi dùng ánh sáng; Đẹp nhờ ánh sáng; Zell-V Center: Nơi thanh lọc tâm hồn; Lối đi lát đá trong sân vườn Nhật; Đình Tây Đằng: Vẻ đẹp kiến trúc gỗ thời Mạc...

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Bạn đọc

Kho trong nhà ở

Những người có kinh nghiệm xây nhà thường kết luận rằng: kho trong nhà ở là một chỗ “không thấy ...

Tư vấn phong thủy

Giữ tương quan khi dùng ánh sáng

Tôi thấy khá nhiều tư liệu đề cập đến Phong thủy hiện đại hay nêu giải pháp dùng ánh sáng, ...