Họa sĩ Trần Thùy Linh với tác phẩm "Chuyện cây chuyện đời"

4/1/2026 - Bạn đọc

Với nền tảng sáng tạo thị giác, là người mà cuộc sống luôn xoay quanh Vẽ-Viết-Chụp, tác giả Trần Thùy Linh sẽ mang đến trong “Chuyện cây chuyện đời” một không gian vừa đa dạng về màu sắc, vừa sâu sắc về giá trị của thiên nhiên đối với chúng ta. Từ những trải nghiệm và chiêm nghiệm về cỏ cây, về những thanh âm của tự nhiên đất trời, độc giả như được chậm lại để ngắm nhìn sâu hơn nội tâm mình.

 
Chuyện cây chuyện đời đưa những tâm hồn yêu thiên nhiên tới với những điều nhỏ bé thường bị lãng quên trong cuộc sống bộn bề.
Chuyện cây chuyện đời mở ra những cánh cửa nhỏ vào những khu rừng, vườn cây, vườn lá, đưa con người quay trở về với cội nguồn của sự sống, về với bản thể thuộc về thiên nhiên của chính mình.
Chuyện cây chuyện đời mời người đọc đồng hành trên con đường tỉnh thức về với bản thể của chính mình, hòa mình trong mối liên kết chặt chẽ giữa Người và Thiên nhiên, với đích đến là sự bình an trong vòng tay Mẹ Thiên Nhiên.
 
 
Sách gồm 3 phần nội dung chính:
Phần 1: Thiên nhiên. Thiên nhiên hiện ra trên những trang sách như nguyên khí của sự sống. Qua kiến thức và chiêm nghiệm cá nhân trong cuộc đời nhiều bôn ba của mình, tác giả đưa người đọc trở về với nguồn cội bản ngã của thiên nhiên và đời người. Không chỉ là sự ngợi ca vẻ đẹp thuần tuý, qua những câu chuyện nhỏ Thiên nhiên hiện ra như Mẹ, người luôn âm thầm yêu thương, nâng đỡ muôn loài. Thiên nhiên trong mắt tác giả là núi, là sông, là gió sương, khí trời, là những cơn mưa, là những ngừời “bạn” gần gũi, cởi mở trong những buổi cà phê.
 
Phần 2: Cây, Rừng và Người - là nơi tác giả để cây- rừng và ngừoi kể những câu chuyện của riêng mình. Những câu chuyện nhỏ bé mà ẩn chứa nhiều kiến thức thú vị cùng nhiều bài học quý giá như cuốn người đọc trôi cùng rừng cây, rồi chìm trong suy tưởng của chính mình về thế giới xung quanh, về nhân tình thế thái và những sự kiện liên quan tới thiên nhiên đã xảy ra tại Việt Nam trong những năm vừa qua. Có câu chuyện đẹp, có câu chuyện xấu, có những đau đớn từ cây và trăn trở từ người. Những câu chuyện truyền cảm hứng mong cho người thay đổi nhận thức trong ứng xử với thế giới xung quanh.
 
Phần 3: Vườn và Tôi - là những chia sẻ của tác giả về những quan sát và trải nghiệm của tác giả từ những khu vườn ở khắp các châu lục trong nhiều năm, là những kinh nghiệm và những bài học đúc kết từ quá trình thực hành và tạo dựng nhiều khu vườn của chính tác giả trong những năm gần đây. Món quà quý dành tặng cho độc giả chính là phần kết của cuốn sách -“Tạo dựng một khu vườn” - những kiến thức cụ thể để bất cứ ai cũng có thể tạo cho mình những mảng xanh nhỏ bé, để thiên nhiên có thể hiện diện, mang lại lợi ích cho người; còn người thực sự được sống đúng với bản chất của mình: như một phần không thể tách rời khỏi Thiên nhiên.
 
Chuyện cây chuyện đời còn là những trăn trở về ý thức, trách nhiệm cao với thiên nhiên của mỗi con người. Sau khi nhận ra, ngẫm ra được giá trị sâu sắc của mối quan hệ giữa thiên nhiên và con người, thì điều đầu tiên chúng ta có thể hành động chính là tạo dựng những khu vườn cho không gian sống của mình.
 
THÔNG TIN TÁC GIẢ:
Tác giả - Hoạ sĩ Trần Thuỳ Linh sinh tại Hà nội, tốt nghiệp Ngữ văn tại Đức, học Mỹ thuật tại Đức và Việt nam, hiện sống và làm việc tại TPHCM, cộng tác viên của nhiều báo và tạp chí.
Các tác phẩm đã xuất bản:
- Sài Gòn những mùa yêu (tản văn, 2017)
- Đi như tờ giấy trắng (du ký, 2019)
- Muôn dặm đường hoa (du ký, 2019)
- Đi như tờ giấy trắng 2 (du ký, 2025)…
 
TRÍCH ĐOẠN/ CÂU QUOTE HAY:
- “Đôi khi cần lắm những im lặng của người, để những thanh âm của đất trời vạn vật được cất tiếng, để tự nhiên được trả lại bầu khí quyển thanh sạch của riêng mình. Thiên nhiên cũng cần được lắng nghe, cần được giãi bày. Còn người thì cần phải học nhiều để có thể tiếp tục lớn lên như một phần của thiên nhiên” (tr.37)
- “Tôi sinh ra ở Hà Nội phố, nhưng chẳng hiểu sao cả đời cứ đau đáu về làng. Tới nay cũng chưa lý giải nổi tại sao, chỉ cảm thấy khi ở giữa cỏ cây hoa lá mình mới thật là mình. Đó không phải là cảm giác yêu mà là cảm giác thuộc về. Như kiểu tri kỷ gặp tri âm, như kiểu cá gặp nước hay người được trở về nhà sau một chuyến đi dài.” (tr.91).
- “Nhịp điệu của rừng được tạo nên không chỉ nhờ hình dạng của cây và lá, mà còn nhờ những màu sắc lá đã được lựa chọn rất kỹ. Đậm nhạt đan xen, xanh già làm nền cho xanh non, đốm trắng nhảy nhót trên lá xanh sang đốm vàng rồi đốm nâu. Sự chuyển sắc được tính toán kỹ sao cho hài hòa và tự nhiên nhất có thể. Đó đây là vài bụi cỏ nở hoa trắng như những điểm nhấn đắt giá trong bức tranh rừng. Bụi dương xỉ thòng lá dài hàng mét và những cây ráy vươn cành dài lả lướt trên mặt hồ như một sự cân bằng với những gốc cọ, cau, kè dáng thẳng đứng giúp làm mềm lại không gian. Khoảng “thở” của không gian ấy chính là bầu trời xanh phía trên hồ cá, sáng chiều đều lao xao tiếng chim, những tia nắng chuyển động theo đàn cá nhảy nhót nơi “dòng suối”. Trong tĩnh có động, trong động có tĩnh và trong cả tĩnh và động đều có những giai điệu của cây, giọng ca của nắng, của mưa. Khu rừng nhỏ như một bản tình ca mà thiên nhiên dành cho người và người dành cho nhau (tr. 123 - 124)
- “Tạo dựng một khu vườn, không khi nào có thể nói là “xong”. Cũng giống như vườn, người luôn có thể tốt hơn, đẹp hơn nữa, tiến gần tới sự “hoàn thiện” hơn nữa. Cũng như người, vườn cũng có những đánh đổi, có những hy sinh, cùng nhiều nhẫn nại, bền bỉ để người có được điều mong muốn. Cuộc sống của vườn là cuộc sống cộng sinh giữa người với cây cối. Càng cân bằng, càng hài hòa thì càng bổ trợ cho nhau trên nhiều phương diện để cùng nhau mạnh mẽ lớn lên”. (tr.137)

Các tin khác