Những người lưu giữ hồn tơ

5/2/2020 - Điểm đến
Tác giả: Ngọc Vũ

Chúng tôi đến thôn Thượng Hậu Trung vào một buổi chiều khi cái nắng gắt của mùa thu đã nhường chỗ cho một chút hanh hao, buồn buồn của mùa đông. Sau rất nhiều những lần rẽ ngang rẽ dọc với dăm bẩy lần hỏi đường, cuối cùng chúng tôi cũng đến được địa chỉ cần đến.

 

 

 
Nằm nghiêng nghiêng trong nắng chiều tháng 11,  Làng tơ tằm Thượng Hậu Trung là một ngôi làng bình yên, lọt thỏm trong bao la ruộng đồng của miền quê đồng bằng thuộc xã Hồng Lý, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Một làng quê thanh bình như bao làng quê của đồng bằng Bắc bộ. Nhưng ở đó có một điều đặc biệt vì còn lưu giữ những tâm hồn tơ lụa, những người lưu giữ hồn tơ còn sót lại trong ngàn vạn những nghề khác thời kỳ phát triển đem lại nguồn lợi về kinh tế hơn nghề làm tơ lụa rất nhiều lần.
Rất may mắn vì chúng tôi tìm được đến đúng địa chỉ, nhà anh Thụ, trưởng thôn Thượng Hậu Trung, một trong số hai nhà còn lại ở làng vẫn duy trì nghề làm tơ, để chúng tôi được ngắm nhìn những con kén vàng óng nổi lềnh phềnh trên thau nước luộc hay những sợi tơ vàng óng ánh giăng giăng trên thoi ngà. Và hơn thế chúng tôi tận mắt được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những con người, những tâm hồn lưu giữ cả một “hồn tơ”… 
Xin mượn hai câu thơ của Nguyễn Thúy Hạnh để nói về nỗi lòng những người đang cố gắng lưu giữ cái nghề đang dần trở thành quý hiếm:
 
Thương nghề gọi tiếng: “Tằm ơi”
Thương người gọi những chơi vơi tiềng lòng.
 
 
 
 
 
 
Ngày nay máy móc đã thay thế dần khung dệt bằng tay, vì thế những tấm vải được dệt thủ công từ những sợi tơ vàng óng càng được ưa chuộng
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 164

Các tin khác