Xoay quanh nếp xưa

12/11/2019 - Điểm đến
Tác giả: Bài Quốc Thống ảnh Trường Ân

Dường như cả Hội An là một không gian đón tiếp, giao đãi với khách có sự chừng mực như vậy. Nhà ống làm cửa tiệm, hàng quán nào cũng đều nho nhỏ xinh xinh, cũ kỹ rêu phong nhưng không bôi bác hay giả tạo, không “bày nhà quê, khoe xanh đỏ”, không vồ vập chèo kéo... điều mà nhiều điểm du lịch khác chưa làm được. Và Hội An không chỉ có phố cổ.

 
 
Một lối vào dân dã tự nhiên, với nước tràn và gạch trần, sỏi đá mộc mạc không ngăn cách nhiều với phố xá bên ngoài
 
 
Những người bạn ưa du lịch bụi đã rủ tôi ghé thăm những nhà vườn nho nhỏ ở làng rau Trà Quế, làng mộc Kim Bồng, hay đơn giản hơn, ngồi bên nhau trong một sáng rực nắng hè, ở Vườn Hội An chẳng hạn, để thêm chút trải nghiệm khác so với khu phố cổ vốn đã thân quen.
Không như những quán trong vùng sử dụng ngôi nhà cổ làm không gian chủ đạo, thậm chí xây nhà mới theo kiểu cổ, Vườn Hội An lại lấy yếu tố khoảng trống chung quanh để khai thác mặt bằng và hướng tầm nhìn của khách vào “nhân vật trung tâm” là ngôi nhà nằm giữa khu vườn. Đúng như tên gọi của quán, không gian cà phê này mang yếu tố vườn chứ không phải là nhà. Bởi thế khi mới đến đây ai cũng thử ngó nghiêng vào ngôi nhà rêu phong, tường vôi loang lổ vàng úa lẫn khuất sau vòm lá. Nhưng đi quanh một vòng thì nhận ra trong ngôi nhà ấy chỉ đặt quầy thu ngân và vài chiếc bàn cũ gợi chút hương xưa, chứ không đưa khách vào trong gây xáo trộn chất u hoài. Chỗ của khách là ngoài sân vườn, dưới tán dù hay bên mái kính, trông ra những hồ nước, bậc thang, trông vào những xếp đặt giản dị như con thuyền nhỏ, lu nước tràn... và đều xoay quanh nếp nhà cũ ấy.
Đó quả là cách làm vừa dễ mà vừa khó. Dễ bởi chỉ với ghế sắt uốn sơn trắng cộng với bàn trải khăn dưới tán dù vàng là có thể đủ chỗ hàn huyên cho cả mấy chục người, hay trầm tư đơn lẻ một mình dưới bóng cội sứ già là được. Còn khó là vì làm sao để phần “múa minh họa” bằng sắp đặt và kinh doanh chung quanh ấy không lấn át phần nhà cổ trầm tư,  không làm phai nhạt nếp xưa cảnh cũ. Vườn Hội An đã làm được với chừng mực vừa phải, có mới có cũ, mới ra mới cũ ra cũ, đáp ứng nhu cầu ngồi cà phê thoáng đãng không cần bọc hộp đóng khung, mà vẫn có thể hít thở và hưởng thụ chút trầm tư tỏa ra từ không gian xưa, một “đặc sản” của phố Hội sông Hoài mà nếu thiếu đi ắt sẽ chẳng còn lưu luyến được mấy ai.
 
Cafe Vườn Hội An: số 246 – 248 Nguyễn Duy Hiệu, Hội An
 
 
Đón khách và giữ chân khách đôi khi không cần đến nhiều chiêu trò to tát, bởi sự giản dị và chân thành sẽ là ngôn ngữ không lời mà vẫn thu hút, khó quên
 
 
 
 
Hồ sen nối dãy nhà ngang phía sau với nhà cổ phía trước tạo nên một khoảng đệm tĩnh lặng và phảng phất chút u hoài
 
 
Không khó để có thêm những góc ngồi và tiểu cảnh cho một quán cà phê, cái khó là sự tiết chế và phối kết với nhau sao cho vừa đủ
 
 
Ngôi nhà cổ ẩn hiện sau cây lá với màu vàng ươm nắng Hội An thật quen thuộc, ngọt ngào
 
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 98

Các tin khác